1)
Nếu dịch mạnh hơn ta, ta phải tiêu hao quân địch
trước rồi mới tiêu diệt
a.
Tiêu diệt chiến
là lối chiến đấu đường đường chích chích
b.
Tiêu hao chiến là lối chiến đấu lấy yếu đánh mạnh,
lấy ít đánh nhiều, dựa vào ưu thế của thời cơ, của địa lý, của nhân tâm, của bản
thể giác ngộ mà chiến đấu.
c.
Thời cơ:
Lúc địch mệt mà ta khỏe, lúc địch bất ngờ mà ta chuẩn bị, lúc địch rỗi(panic)
mà ta bình tĩnh, lúc địch chán nản mà ta phấn khởi đều là trường hợp yếu có thể
thắng mạnh, ít có thể thắng nhiều
d.
Địa Lý: Địa lý đánh tiêu hao chiến là che khuất
mắt địch mà không che khuất mắt ta, làm bia đỡ đạn cho ta mà không cho địch
2)
Ta phải tập trung được binh lực, bắt địch phải
phân tán ra nhiều chỗ
a.
Nghệ thuật là mình lam sao bố chí, biến chuyển một
cách tài tình để mình có thể mạnh hơn địch ở chố mình muốn đánh.
i.
Muốn phân địch ra làm nhiều chỗ thì mình đánh lẻ
tẻ, lúc hiện, lúc ẩn, nghi binh lung tung,
hành tung bí mật, làm cho địch bổi rối (frustrated). Nhầm lẫn mặt chích (chích binh) ra mặt phụ(kỳ
binh). Chỗ mình đánh thì địch không giữ(không
có phòng vệ), chỗ mình giữ (có phòng vệ)
thì địch đánh
ii.
Đừng bao giờ sợ mất đất mất thành, mình chỉ sợ địch
mạnh, địch tập trung, mà ta yếu và phân tán thôi.
iii.
Mình tập trung địch phân tán thì mình được toàn
quyền lựa chọn chỗ nên đánh, chỗ nên tránh, toàn quyền chủ động.
3)
Nếu địch mạnh hơn, ta phải chặt chân tay trước
lúc gõ vỡ sọ dừa
4)
Khi ta mạnh hơn địch, ta phải nắm lấy đầu lâu địch
trước rồi diệt tay chân địch sau.
a.
Binh lực mình mạnh hơn thì mình đánh đâu địch phải
chạy như vịt đến đó đồn địch vào góc rối tiêu diệt trộn bộ
5)
Phải tiêm trùng độc vào ruột địch để phối hợp với
sức tấn công ở ngoài của ta
6)
Quyết liệt tấn công mặt chích không cần đối phó
mặt nghi binh của địch
a.
Nếu chiến trường chích mà địch bị thất bại thì
các chiến trường phụ địch sẽ rút lui có trật tự, chứ không cần đối phó.
7)
Mọi bộ phận binh lực phải tương ứng với nhau khi
tấn công vòa một chiến trường
a.
Binh lực của ta ở mọi chiến trường đều tương ứng
với nhau để kìm hãm địch không cứu ứng
nhau được
b.
Tất cả chiến trường mình đều có quân đồn trú cả. Lúc mình khởi chiến ở chiến trường chích thì
mình phải bắt các chiến trường phụ cùng tấn công vào lực lượng đối diện để dịch
không thể rút quân về tập hợp ở chiến trường chích mà đối phó với lực lượng
chính của mình.
8)
Phải chuẩn bị binh lực dồi dào để có thể tấn
công lien tục
9)
Diệt sinh lực địch là nguyên tắc quan trong vì
sinh lực là của quí nhất của chiến tranh
10)
Ngay trong từng cuộc chiến đấu nhỏ, mình phải có
binh lực mạnh hơn địch
11)
Đối với kẻ địch có chính trị phải đánh thật gấp
rút đừng cho tiếp xúc với nhân dân lâu.
12)
Với kẻ địch vô đạo ta cứ để chúng chiếm đóng đã
rồi mới đánh
13)
Chỉ có nhân dân mới chế ngự được nhân dân
14)
Yếu thì dựa vào long dân để lớn mạnh, mạnh thì dựa
vào binh lực và ân huệ để kiểm soát dân.
15)
Phải luyện mình thành con thỏ, phải biến địch
thành con rùa
a.
Địch nhanh hơn ta, thì ta phải cột đá vào cho địch. Địch có cơ giới thì ta phá nhưng cái gì cơ giới
cần dùng
16)
Đánh địch để giữ mình, chứ không phải giữ mình để
đánh địch
a.
Luôn luôn khới thế công để địch không được rảnh
tay tấn công mình,
b.
Nhờ thế mình sẽ giữ được đất đai sinh lực, và nắm
thế chủ động.
17)
Lấy của địch nuôi mình, đừng để địch dùng của cải
mình nuôi địch
18)
Giao thông liên lạc là thần kinh hệ của chiến
tranh, phá của địch cho hăng, giữ của mình cho vững
19)
Tư tưởng chỉ đạo và hình thức tổ chức trên dưới
phải ăn khớp với nhau.
20)
Mọi nguyên tắc, mọi chích sách thành bại hay dở
là ở lớp người rường cột của nguyên tắc của chích sách ấy.
a.
Lý luận chỉ có thể thành sức mạnh khi lý luận đó
biến thành hành động
b.
Thực tế.
Phải có người có tổ chức chịu trách nhiệm thực hiện.
No comments:
Post a Comment